Đờn bà con gái

Chuyện phiếm của Gã Siêu 

Lâu lắm rồi, gã được nghe một câu nói thuộc hạng danh ngôn, đại khái như thế này: Đờn bà con gái giống như con mèo, nếu con mèo ngoáy đuôi bên trái, thì chắc chắn nó sẽ nhảy sang bên phải. Cũng trong chiều hướng ấy, gần đây ở Việt Nam giới choai rất khoái một bài hát mang tựa đề “đừng nghe những gì con gái nói”. Bài hát này được liệt vào “tốp ten” nghĩa là một trong mười bài hát được thiên hạ ưa chuộng nhất với những lời lẽ thật dí dỏm và dễ thương như sau:

Con gái nói có là không, con gái nói không là có.
Con gái nói một là hai, con gái nói hai là một.
Con gái nói ghét là thương, con gái nói thương là ghét.
Con gái nói giận là yêu, con gái nói yêu là giận.
Đừng nghe những gì con gái nói, đừng nghe những gì con gái nói.
Con gái nói không biết ghen là ghen như điên đấy nhé.
Con gái nói không biết yêu là yêu tới quên đường về.
Đừng nghe những gì con gái nói, đừng nghe những gì con gái nói.

Gã có một thằng bạn, thâm niên quân vụ về cái khoản đờn bà con gái. Sau nhiều phen bị các nàng đá lên đá xuống, nó đã tích lũy được một số vốn kinh nghiệm khá đồ sộ, đáng mặt sư phụ. Ngày kia vị sư phụ này đã truyền cho đệ tử bài học vỡ lòng về tâm lý con gái như sau:

Con ơi, con nên nhớ rõ điều này: khi cô nàng nói với con “ghét anh ghê… à”, nhất là lại kèm theo một cái liếc nhìn, nheo mắt có đuôi, thì con có thể yên chí nhớn mà hét toáng lên rằng: Ôi sung sướng quá nhẽ vì đời toàn màu hồng. Bởi vì đó chính là lúc cô nàng đã chịu đèn, yêu con khủng khiếp. Con hãy nhào vô liền tù tì để kiếm chút cháo, kẻo dịp may đã qua đi thì khó mà trở lại đó, ngốc ạ!

Đối với một tên đại ngố như gã, thì đờn bà con gái quả thực là một mầu nhiệm, toàn những chuyện ngược đời và nghịch lý, nhiều kiểu rắc rối, đến quỷ thần cũng không lường nổi. Đọc lại sách Sáng thế ký, gã nhận thấy thuở ban đầu, thượng đế lấy bùn đất nhào nặn mà làm thành Adong. Sau khi ban cho Adong sinh khí bằng cách thổi hơi vào lỗ mũi, Ngài đã cho Adong sống trong vườn địa đàng. Với khu vườn kỳ diệu này, dù chim hót có véo von, cây cối có trổ bông khoe sắc, thì Adong vẫn chỉ cu ki một mình, lặng lẽ đến từng bước chân âm thầm. Chính Thượng đế cũng cám cảnh trước sự cô đơn đậm đặc ấy, Ngài  thầm nghĩ: Người đờn ông ở một mình không tốt, Ta sẽ dựng nên cho nó một người nội trợ giống như nó.

Nói là làm. Thượng đế chờ cho tới lúc Adong ngủ say, bèn rút trộm một chiếc xương sườn của Adong mà dựng nên Evà, rồi dẫn Evà tới ra mắt Adong. Thoạt nhìn thấy Evà, cặp mắt Adong long lên sòng sọc và miệng ông sững sờ kêu to: Này đây xương bởi xương tôi và thịt bởi thịt tôi.

Nếu lúc bấy giờ Adong biết dùng tiếng Việt Nam để diễn tả ý tưởng tuyệt vời này, thì hẳn ông chỉ cần rên lên hai tiếng ngắn gọn: Mình ơi! Bởi vì chữ  “mình” vừa là thân xác, vừa là anh, vừa là em, vừa là chúng ta nữa. Ôi hai tiếng “mình ơi” sao mà ngọt như đường cát, mát như đường phèn, thấm tới tận lục phủ ngũ tạng, làm chết lịm cả con tim. Ôi, mình ơi!

Thế nhưng, đời không như giấc mơ. Sau cái phút gặp em tinh tú quay cuồng, “sau cái” thuở ban đầu lưu luyến ấy, sau cái cảm giác ngọt lịm của hai tiếng “mình ơi” và bốn mắt liếc nhìn nhau, thì khởi sự cho những ngược đời và nghịch lý, những nhiêu khê và rắc rối. Evà không còn bằng lòng với thân phận của mẩu xương sường nữa, mà muốn nhảy phóc vào lồng ngực Adong, chiếm lãnh vị trí con tim, đòi Adong phải yêu thương và chiều chuộng. Rồi thừa thắng xông lên, tiến thẳng tới đầu và xơi ngay vai trò óc não, muốn chỉ huy cả Adong nữa. Chính vì thế, dân Tây Ban Nha, một dân tộc rất mê đấu bò, cũng đã phải kêu lên: Đờn bà là tai họa khủng khiếp nhất trong tất cả những tai họa của loài người!!!

Trước hết, đó là khi đờn bà con gái đã cám dỗ. Thực vậy, nước làm hư rượu, xe bò làm hư đường lộ thế nào thì đờn bà cũng làm hư đờn ông như rứa. Đúng thế, đờn bà vốn nổi tiếng về cái thói ăn vặt nữa, như tục ngữ đã diễn tả: Đi chợ mất tám tiền quà / Chồng thương chồng bảo về nhà đỡ cơm.

Cái thói ngốn hàng này đã thấm sâu vào máu huyết và trở thành nghề ruột của các nàng. Thậm chí các em nữ sinh mắt nai ngơ ngác, thế mà trong chiếc cặp sách dễ thương cũng đã tích lũy bao nhiêu thứ lỉnh kỉnh có thể xơi được: Nào ổi, nào cóc, nào xoài, nào tầm duộc, nào xí muội… Chính vì thế, ngay từ lời dụ khị đầu tiên của con rắn, Eva đã nuốt phăng ngay trái cấm. Rồi sau đó, Eva đã năn nỉ ỉ ôi Adong: Thôi mà, ăn đi mà! Với lời lẽ nhõng nhẽo mầm duyên như thế, Adong làm sao có thể chối từ? Adong đưa mắt nhìn, nuốt nước bọt và xơi liền tù tì, ăn ngấu ăn nghiến, đến nỗi mắc nghẹn nơi cổ, làm thành một cục, còn tồn tại cho đến ngày hôm nay ở bất cứ anh chàng đờn ông con trai nào. Ghiền ngẫm về sự việc này, thánh Augustin đã phát biểu một câu xanh rờn: Đờn bà chính là thủ phạm làm tăng thêm tội lỗi cho loài người. Và thiên hạ đã kết luận: Vua nghe vợ mất nước. Một chính trị gia mà lem nhem, gây nên xì căng đan với đờn bà con gái, thì chỉ có nước thân bại danh liệt mà thôi!

Tiếp đến, đó là khi đờn bà con gái nổi nóng. Bình thường đờn bà con gái vốn dịu hiền và tế nhị, thế nhưng hãy đợi đấy. Nói vậy mà hổng phải vậy đâu. Con mèo tuy hiền thật, nhưng khi cần, nó chỉ cào cho một phát, là đã toạc da và vãi máu, vì móng của nó rất nhọn và răng của nó rất sắc. Đờn bà con gái một khi đã nổi máu tam bành, thì hiền cũng hóa dữ. Gã đã từng chứng kiến những cô em bé bỏng tựa nai vàng ngơ ngác, dịu hiền như ni cô, hổng dám như ma xơ đâu, thế mà khi cơn giận bừng bừng bốc lên, tẩu hỏa nhập ma, cũng lồng lộn như bò điên nước Ăng lê, cũng xỉa xói như con choi choi, cũng chửi rủa có bài có bản như mấy cô đào cải lương ca sáu câu vọng cổ.

Sau cùng, đó là khi đờn bà con gái nắm quyền. Bình thường thì tề gia nội trợ và giáo dục con cái vốn là lãnh vực riêng của đờn bà con gái. Vì thế, thiên hạ thường phong cho quí bà quí cô làm “nội tướng”. Và nhiều khi uy quyền của vị “nội tướng” thật là ghê gớm, khiến cho mấy ông chồng thuộc nòi râu quặp phải nín khe: Làm trai rửa bát quét nhà / Vợ kêu thì dạ, bẩm bà… em đây.

Gã đã thấy có những ông giám đốc hay những viên chức cấp bự, đến công sở thì la hét ra lửa, nhưng khi về nhà, thì lại mềm nhũn như con chi chi, phục vụ và vâng lời bà xã hết mình. Vì thế tục ngữ đã bảo: Lệnh ông không bằng cồng bà.

Lợi dụng điểm yếu này, dân bắt mánh áp phe thường đi cửa hậu, nghĩa là đút lót, lấy lòng quan bà trước, rồi mới nhờ quan bà ton hót, tấu với quan ông, thì việc khó đến đâu cũng xong cả. Được đằng chân lân đằng đầu. Từ vai trò người nội trợ, làm bạn đường cùng đi, đờn bà con gái xông tới, nắm quyền chỉ huy. Lúc bấy giờ quả thực là nguy to như một cơn ác mộng, vì họ cai trị theo tình cảm và lệnh truyền đổi thay như chong chóng. Thực vậy, trên đời không có gì hay thay đổi cho bằng thời tiết và đờn bà con gái. Có lẽ do sự nể nang và nhượng bộ của Adong thuở ban đầu, mà nhân loại đã trải qua một thời gian sống dưới chế độ mẫu hệ, trong đó người mẹ nắm giữ vai trò điều khiển gia đình và xã hội. Thật là tội nghiệp cho thân phận đờn ông con trai lúc bấy giờ: Ba đồng một mớ đờn ông / Đem bỏ vào lồng, cho kiến nó tha.

Ngày nay với phong trào giải phóng đờn bà, nam nữ bình quyền, quí bà quí cô đang hăng hái xông xáo tiến ra ngoài xã hội, chiếm giữ những lãnh vực mà từ xưa cho đến rày, vốn là của phe đờn ông con trai. Và họ đã gặt hái được những thành công rực rỡ. Có những bà những cô đã làm tới thủ tướng và bộ trưởng, giám đốc và chuyên viên. Cung cách điều khiển của họ cũng cứng không kém gì phe đờn ông con trai, chẳng hạn như bà đầm già Teacher, thủ tướng nước Ăng lê, vốn được mệnh danh là bàn tay sắt bọc nhung. Đờn bà con gái chiếm được uy quyền không phải chỉ bởi tài năng, mà còn bởi nhiều thứ vũ khí khác nữa, chẳng hạn như sắc đẹp, như nước mắt, như nụ cười. Vì thế người Đức đã nói: Chỉ với một sợi tóc, người đờn bà có thể giật mạnh hơn cả giây chuông. Còn dân Nhật thì bảo: Chỉ với một sợi tóc, người đờn bà có thế trói được cả con voi.

Xem ra gã khen thì ít mà chê thì thật nhiều, chỉ biết kê tủ đứng, kể tội đờn bà con gái. Cứ điệu này, lỡ thò mặt ra đường, ắt sẽ bị quí bà quí cô cho ăn trứng thối mất thôi. Cho đến bây giờ, đờn bà con gái vẫn là một mầu nhiệm, một vấn đề lớn. Để diễn tả về sự ngược đời và nghịch lý của đờn bà con gái, hình như một ông nhà văn Ấn độ đã bảo: Khi tạo dựng đờn bà con gái, Thượng đế đã trộn lẫn những vật thể đối kháng vào với nhau. Chẳng hạn Ngài lấy một chút gió mát mùa thu với một chút nắng chói chang mùa hạ, một chút ngọt của mật ong với một chút đắng của bồ hòn, một chút cay của ớt với một chút chua của chanh, một chút hiền hòa của chim bồ câu và một chút hung dữ của sư tử, một chút khôn ngoan của con rắn và một chút ngốc nghếch của con bò. Tất cả được Ngài hòa lẫn với nhau và tạo nên người đờn bà đầu tiên.

Đờn bà con gái mãi mãi ngược đời như thế đó, nhưng thử hỏi: Nếu không có họ thì đời còn gì là đời nữa? Phải, nếu không có họ, thì lũ đờn ông con trai lại lầm lũi cu ki một mình, như những “con sâu làm tổ, trong trái vả cô đơn”. Cho nên, đờn ông Pháp, vốn dư chất “ga lăng” trong máu, đã phát biểu: Nhà không có đờn bà như xác không hồn, như đờn không dây. Chả hiểu quí bà quí cô đã bằng lòng và sẵn sàng ban cho gã một nụ cười… rồi chưa đấy???

Lâm Bình đăng theo http://www.lamhong.org

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s